Khi Cố Cửu Tiêu trở lại Cố phủ, không thấy xe ngựa của Trưởng công chúa, liền biết mình trúng kế.Thế nhưng hắn không chút hoảng loạn, chỉ trầm tĩnh ngồi đợi.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Trương Kiều quay lại, ghé tai thì thầm vài câu bên tai Cố Cửu Tiêu. Hắn khẽ gật đầu, xe ngựa quay một vòng, chầm chậm rẽ vào bóng tối.
Thì ra, Cố Cửu Tiêu giữ Triệu Bất Ngữ bên mình, nhưng lại ngấm ngầm sai Trương Kiều theo dõi hành tung của Trưởng công chúa.Người ta vẫn nói, “Biết con không ai bằng mẹ”, nhưng chẳng lẽ, “Biết mẹ không ai bằng con” lại không đúng hay sao?
Trưởng công chúa biết, Cố Cửu Tiêu tất sẽ tìm đến Sở Duệ Ly. Mà Cố Cửu Tiêu cũng hiểu, Trưởng công chúa muốn thẩm tra Thích Bất Nhiên, tất nhiên sẽ tránh mặt hắn. Vậy nên, cả hai đều sớm phái người theo dõi đối phương, cuối cùng coi như ngang ngửa.
Cố Cửu Tiêu đến viện mà Trưởng công chúa ban thưởng cho Vũ Trọng, quả nhiên thấy có hộ vệ đứng canh nơi cửa.Hắn chẳng nói chẳng rằng, nhấc chân định bước vào. Nếu có kẻ dám ngăn cản, Triệu Bất Ngữ và Trương Kiều sẽ lập tức ra tay, đánh ngã bọn họ.