Hoàng thượng vốn định mượn chuyến đi săn lần này để thư giãn tâm thần, nào ngờ càng thư giãn thì lòng càng loạn. Phương hầu bị hổ xơi tái, thế nhưng gian tình giữa hắn và Quỳnh Châu đã rõ như ban ngày; Bạch Vân Gian bị bầy sói vây giết, suýt trở thành mồi ngon; trướng của Hoàng thượng bị thiêu rụi, vốn nên nhân cớ đó trừng trị Cố Cửu Tiêu, nào ngờ hắn cứ hễ động tí là ngất xỉu, khiến Hoàng thượng nghẹn khuất đến không nói nên lời.
Đêm khuya, Cố Cửu Tiêu như trúng tà, chạy khắp doanh địa tìm Tiểu Chùy, gào khóc đòi báo thù huyết hận. Trưởng công chúa thì ăn nhầm thịt “không sạch sẽ, nôn đến co giật, sắc mặt trắng bệch như quỷ mị…
Chuyện nối chuyện, phiền não chất chồng, đến nỗi vài tên nô tài bị dã thú gặm đến mặt mũi không nhận ra, Hoàng thượng cũng lười bận tâm. Nhất là trong đó lại có Tiểu Chùy và Triệu Phong, Hoàng thượng càng không muốn để ý. Triệu Phong tuy là tai mắt nửa vời của Trưởng công chúa, trước nay hắn vẫn chưa động đến, chỉ là vì muốn ổn định thế cục mà thôi. Mà nay, Triệu Phong chết rồi, chẳng phải cũng đúng lúc để khai đao sao?
Trong lòng Hoàng thượng, rõ ràng đã có những suy đoán mơ hồ. Nếu thực sự tra xét, tất có kết quả. Thế nhưng… bởi vụ Phương hầu và Quỳnh Châu, hắn lại tình nguyện mắt nhắm mắt mở, mong mọi chuyện chóng qua.
Xe giá hồi cung, mày của Hoàng thượng nhíu chặt như nút thắt.