Vũ Trọng lặng lẽ theo sau Cố Cửu Tiêu, thấy hắn đi đến trước mặt Bạch Vân Gian và Đào công công, ba người tụ lại nói nhỏ điều gì đó, y muốn tiến lại gần nghe lén, nhưng lại sợ bị phát hiện, đành đứng xa quan sát. Cố Cửu Tiêu nói:“Hoàng thượng đi săn, sự việc cứ nối tiếp mà phát sinh, e rằng khiến người long nhan nổi giận. Đào công công cười lạnh:“Hầu gia mà cũng biết sợ chọc giận Hoàng thượng sao? Cố Cửu Tiêu hừ một tiếng:“Vậy công công là không sợ? Đào công công ngẩng đầu, mắt nheo lại:“Là Lục vương gia không sợ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương