Náo loạn đến chừng ấy, Hoàng thượng cũng đã mệt mỏi. Ngài quay sang Bạch Vân Gian và Thái tử, chậm rãi nói:“Phương Hầu vong mạng dưới miệng hổ, cũng xem như cầu nhân đắc nhân. Chuyện này, cứ thế gác lại, chớ để ai khơi lên sóng gió nữa.

Thái tử vốn định mở lời biện giải đôi chút cho sự tình vừa rồi, song thấy thần sắc Hoàng thượng đã mỏi mệt, đành tạm gác lại. Huống chi Bạch Vân Gian còn đang ở đó, hắn sợ lời giải thích của mình, ngược lại sẽ thành bằng chứng ngụy trá.

Hoàng thượng cho hai người lui về nghỉ ngơi, bản thân thì giữ lại Đào công công, giọng thâm trầm:“Chủ tử nổi giận đánh người, có nô tài nào dám né tránh? Tiểu Chùy theo ngươi chưa bao lâu, lại học được một thân nghịch cốt.

Đào công công cúi mình đáp:“Tính tình Hầu gia, cũng nên thu liễm đôi phần. Dẫu Tiểu Chùy có thấp hèn như kiến cỏ, thì cũng là con kiến của Hoàng thượng. Dẫu là nô tài, cũng chỉ nên nghiêm khắc dạy dỗ, tuyệt không thể dễ dàng đoạt mạng.

Hoàng thượng hơi nhíu mày, nhắm mắt lại, khẽ than:“Hoàng tỷ khi xưa xuống gả, là vì giúp trẫm lôi kéo hiền thần lúc mới đăng cơ xưng đế, đành lòng chia xa với người trong lòng.Ngài bật cười khe khẽ, “Ai ngờ được, người trong lòng của Hoàng tỷ lại âm thầm tích lũy thế lực, nay địa vị tôn quý. Nếu còn thắng trận này, trẫm e còn phải phong thưởng hậu hĩnh mới phải.