Thái tử và Bạch Vân Gian đều khuyên Hoàng thượng bớt giận, hắn cũng không tiện tiếp tục phát tác lôi đình. Ánh mắt Hoàng thượng chuyển sang nhìn Sở Nguyệt Ly. Sở Nguyệt Ly lập tức quỳ xuống, toàn thân run rẩy, cúi đầu khẩn thiết:“Nô tài biết sai, nô tài biết sai, khẩn cầu Hoàng thượng khai ân tha mạng. Hoàng thượng giận dữ quát:“Dám tự tiện cưỡi chiến mã của Hầu gia, lá gan ngươi thật không nhỏ! Người đâu, lôi ra ngoài… Đào công công vội quỳ xuống, bẩm:“Là nô tài bảo Tiểu Chùy cưỡi con ngựa ấy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương