Sở Nguyệt Ly dắt ngựa nhưng không lập tức nhảy lên, mà đứng sát bên con ngựa một hồi, dáng vẻ như thể không mấy quen với cách cưỡi. Cổ Đại thì phi thân lên ngựa vô cùng gọn gàng, đôi chân dài thẳng tắp, vòng eo thon nhỏ, cằm khẽ ngẩng, đôi mắt liếc nhìn sang, khí chất cao quý vượt trội như thể vốn sinh ra để làm tiêu điểm. Nàng giục ngựa tiến đến bên cạnh Bạch Vân Gian, nói:“Ta theo vương gia đồng hành. Bạch Vân Gian không từ chối, khẽ gật đầu, liền vung roi thúc ngựa, phóng vào rừng sâu. Đào công công nhìn sang Sở Nguyệt Ly, lạnh lùng nói:“Còn dây dưa nữa, coi chừng bổn gia lột da ngươi đấy! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương