Cổ Đại đáp lời:“Hoàng thượng anh minh. Thần nữ trông thì trang bị đầy đủ, kỳ thực chỉ là để làm dáng mà thôi. Thần nữ từ nhỏ học y, lại nhát gan, không dám liều mạng với dã thú. Hoàng thượng bật cười gật đầu:“Phụ nữ lấy sự đoan trang làm đẹp, đánh nhau với thú hoang cứ để nam nhân đi. Cảnh sắc chốn săn bắn đẹp như tranh vẽ, có thể dạo quanh thưởng ngoạn. Vân Gian ít khi tham gia loại việc này, ngươi ở lại bầu bạn cùng hắn đi dạo cũng tốt. Cổ Đại mỉm cười dịu dàng:“Thần nữ tuân chỉ.Rồi đứng dậy, dắt ngựa bước về phía trướng của Bạch Vân Gian. Sở Nguyệt Ly nhìn bóng lưng Cổ Đại, có cảm giác… đầu mình bắt đầu mọc cỏ. Một mảng xanh rì rõ rệt. Ừ, nàng cũng muốn đi săn rồi đấy! Cứ như để phụ họa cho ý nghĩ đó, hoàng thượng bỗng quay sang Đào công công, nói:“Ngươi thay trẫm đi săn một chuyến đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương