Đào công công nghe xong lời đáp của Cổ Đại thì chỉ mỉm cười nhàn nhạt, giọng điệu mang vài phần thâm ý:“Lục vương gia xưa nay không thích thân cận người khác, nay lại đích thân băng bó vết thương cho Cổ cô nương, quả thực hiếm thấy.

Cổ Đại vòng ra sau lưng Bạch Vân Gian, đẩy xe lăn tiến về phía trước, hỏi:“Không rõ công công tới đây có chuyện gì?

Đào công công đáp:“Vốn là đến mời Lục vương gia dùng bữa, chẳng ngờ vô tình quấy rầy đến cuộc vui chốn trăng hoa của hai vị.

Bạch Vân Gian lạnh nhạt lên tiếng:“Công công e là hiểu sai về ‘trăng hoa’ rồi.

Đào công công cười khẩy, giọng mỉa mai:“Trăng hoa của Lục vương gia, há phải thứ người thường có thể hiểu được?