Đào công công liếc Sở Nguyệt Ly một cái, nói:“Tiếp theo,tạp gia sẽ dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một vòng, xem xem bọn nô tài khác trông ra sao, để khỏi bị lộ sơ hở. Còn nữa…Hắn ngừng lại một chút, rồi tiếp:“Giấu kỹ dao găm đi, để người ta thấy được thì thành thích khách, hiểu chưa? Sở Nguyệt Ly lập tức nhập vai, bắt chước giọng điệu của công công, cố ý hạ giọng, thanh âm the thé:“Nô biết rồi, đa tạ công công chỉ điểm. Đào công công vừa lòng mỉm cười, rời khỏi lều. Sở Nguyệt Ly bước theo ngay sau, lùi nửa bước, cúi đầu, hai tay đặt trước bụng, nhẹ nhàng chồng lên nhau, hoàn toàn giống một nô tài vô cùng bình thường. Đào công công liếc mắt qua, cười mỉa đầy châm chọc, rồi chậm rãi bước đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương