Đêm khuya, tại Vân Để phủ. Giáp Hành bẩm báo:“Chủ tử, thuộc hạ đã tra hết những kẻ từng tiếp xúc mật thiết với Quận chúa Quỳnh Châu, lần lượt loại bỏ theo quyền thế và thủ đoạn, nhưng không phát hiện được kẻ gian phu là ai.Hắn hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp:“Tuy nhiên, thuộc hạ phát hiện ra, công công (bố chống) của Quận chúa Quỳnh Châu, tức là Hầu gia Phương Vạn Lý, có một môn khách tên là Khuất Dũng, rất giỏi dùng cung tên, tài bắn không kém gì Bính Văn. Thuộc hạ định dò xem hắn có bị thương hay không, thì nghe nói hôm nay hắn đi theo Phương Hầu đi săn, lúc cứu Hầu gia, bị dã thú xé xác, thi thể không còn. Thư phòng yên lặng như tờ. Bạch Vân Gian đang nghịch khóa Khổng Minh, ngón tay thon dài linh hoạt đẩy dịch từng mảnh gỗ một cách có quy luật, chẳng vội chẳng chậm. Hắn buông lời nhẹ nhàng:“Đã thế, nếu Phương Hầu thích săn bắn đến vậy, thì để hắn nếm thử mùi bị săn đuổi xem sao. Nghĩ cũng thú vị. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương