Phương Táo nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ thốt ra được một câu vô nghĩa:“Nô tỳ... nô tỳ không muốn về, cũng không muốn lấy chồng. Sở Nguyệt Ly hiểu rõ — Phương Táo đã trót đem lòng hướng về Cố Cửu Tiêu rồi. Nhưng... Cố Cửu Tiêu nào phải người mà nàng ta có thể mơ tưởng? Sở Nguyệt Ly nói:“Đừng tự mình mơ mộng tới những người mà ngươi không thể với tới... trừ phi… Phương Táo lập tức hỏi:“Trừ phi gì ạ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương