Sở Nguyệt Ly nhíu mày, khẽ lẩm bẩm:“Sao lại như vậy? Người đâu mất rồi?

Chỉ một cái chau mày của nàng thôi, đã khiến lòng Cố Cửu Tiêu đau thắt lại. Hắn lập tức nói:“Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ tìm được nàng. Dù có lên trời hay chui xuống đất, ta cũng phải tìm ra!

Sở Nguyệt Ly khẽ gật đầu:“Đa tạ. Ta bên này cũng sẽ phái người âm thầm tìm kiếm. Tuyệt đối không được làm lớn chuyện.Nàng vẫn còn chưa yên tâm về Đào công công cùng đám tay chân của lão.

Nghĩ đến Đào công công, Sở Nguyệt Ly cảm thấy mình cần đến tửu quán một chuyến, dò la xem Trần Sinh có từng xuất hiện ở đó hay chưa. Nếu quả thực hắn có đến, thì là nàng nuốt lời, nên chủ động đi xin lỗi. Nếu hắn chưa từng đến… thì thôi vậy.

Sở Nguyệt Ly nói:“Ta có việc, đi trước một bước.