Cố Cửu Tiêu lặng lẽ đi theo Triệu Bất Ngữ tới nơi hắn tạm cư. Đó là một gian nhà thấp bé, ẩm thấp, lại không thông khí, ngay sát... chuồng lợn.

Gân xanh trên trán Cố Cửu Tiêu giật thình thịch, gầm lên:“Ngươi ở chỗ này?! Ngươi lại để Cố Cửu Tiêu ta, xem ngươi như huynh đệ, ở cái chỗ này?!

Triệu Bất Ngữ không lên tiếng, song trong lòng đã run lên. Không phải hắn không có lựa chọn tốt hơn, chỉ là... vì tìm Hồng Tiêu, hắn không thể đi làm thuê lâu dài, cũng chẳng thể chuyên tâm một nghề, chỉ có thể dựa vào chút tiền cắc bạc để cầm cự qua ngày.

Cố Cửu Tiêu rống lên một câu, bên chuồng lợn liền truyền ra tiếng lợn kêu ụt ụt, khiến hắn tức đến mức suýt xông qua làm thịt cả chuồng!

Hắn vứt phịch xuống đống rơm rạ trải dưới đất, làm giật nảy hai con gián đen thùi lùi chạy mất. Cố Cửu Tiêu bĩu môi, nói:“Không chịu theo gia đi chứ gì? Vậy gia ngủ với ngươi luôn!