Cổ Đại dùng tay ghì chặt vết thương, không để máu chảy quá nhanh. Nàng ta vẫn giữ được bình tĩnh, nhẹ giọng nói:“Đa tạ huyện chủ ra tay tương cứu.Ngừng một chút, lại nói thêm:“Có điều… con rắn kia, thực ra không phải rắn độc.
Sở Nguyệt Ly kiếp trước thường xuyên hành sự trong rừng sâu núi thẳm, rắn độc rắn lành, nàng chỉ cần liếc một cái là nhận ra. Nhưng lúc này… tất nhiên phải giả ngu! Nàng lập tức giả vờ kinh hãi:“Không phải rắn độc sao? Vừa rồi ngươi kêu thảm thế kia, ta còn tưởng là mất mạng đến nơi!
Cổ Đại: “…
Sở Nguyệt Ly đứng dậy, thu dao về vỏ, vỗ vỗ tay áo, thong thả nói:“Ngươi là đại phu, tự mình băng bó đi. Hôm nay vì cứu ngươi, ta cũng mệt bã người. Ai… Cổ tỷ tỷ, ngươi nói xem, tình cảm giữa ta với ngươi, có phải là vàng đá cũng chẳng sánh bằng? Bằng không, sao ta lại liều mạng cứu ngươi chứ. Ai…
Vừa than xong, xoay người liền nhếch môi cười, đi đến bên xác hổ, vỗ đầu nó một cái, rồi quay sang Phong Cương nói:“Tối nay hầm thịt hổ, bồi bổ cho ngươi.