Sở Nguyệt Ly quả thật rất muốn Cổ Đại chết quách cho rồi. Thế nhưng, giữa hai người đến giờ vẫn chưa chính diện xé toang mặt nạ, những chiêu trò trong bóng tối cũng đều có phần kỹ xảo và trình độ. Nếu giờ cứ thế để nàng ta chết, đúng là… sung sướng đến độ nằm mơ cũng phải cười tỉnh. Dẫu sao, trừ khử một đối thủ mạnh ngay từ trong nôi, vốn dĩ là việc vừa có tầm nhìn, lại khiến người cảm thấy rất có thành tựu.

Song, vì Bạch Vân Gian, nàng… không thể.

Sở Nguyệt Ly nghiến răng, đáp xuống đất, rút dao găm ra, huýt một tiếng sáo lả lơi về phía mãnh hổ.

Con hổ quay đầu lại, dao găm còn cắm sau lưng khiến thần kinh nó đau nhói, hai mắt đỏ rực, ánh lên tơ máu hung tợn. Lông bị máu thấm ướt, mùi huyết tanh lan khắp không gian, khiến người ta bức bối đến nghẹt thở.

Thích Bất Nhiên bẻ lấy mấy nhánh cây, liên tiếp ném về phía mãnh hổ, miệng hô lớn với Sở Nguyệt Ly:“Chạy mau! Ta cản nó!