Lúc đi, trên xe ngựa của Cố Cửu Tiêu là một Sở Nguyệt Ly lạnh lùng như sương tuyết. Lúc về, lại là một Sở Nguyệt Ly hôn mê bất tỉnh, toàn thân đẫm máu. Cố Cửu Tiêu chỉ hận không thể ôm nàng thật chặt, nói cho nàng biết hắn hối hận đến nhường nào, đau lòng đến nhường nào. Hắn chưa từng có ý tổn thương nàng, nhưng lại hết lần này đến lần khác làm những chuyện ngu xuẩn. Cái số mệnh đào hoa xấu xa kia, e rằng chính hắn đã tự tay làm cho nó tan nát. Dọc đường, hắn thúc giục xa phu ra roi, nhanh chóng đưa Sở Nguyệt Ly đến phủ của Hứa Thái y. Hắn dùng đôi tay gầy guộc mà bế lấy nàng, từng bước chân vừa vững vàng vừa gấp gáp, lao vào phòng của Hứa Thái y, nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường sạch sẽ. Sự nâng niu ấy, giống như đang che chở một viên trân châu mềm mại, chỉ sợ hơi dùng sức một chút sẽ khiến nó tan thành bọt nước. Máu tươi thấm vào da thịt hắn, mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, lan tận vào tim phổi, khiến người ta đau đớn đến mức muốn bật khóc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương