Sở Nguyệt Ly chăm chú nhìn con báo hoa vàng, thấy nó vung móng vuốt, quét mạnh cây trúc cắm trên miệng mình ra xa, khiến nó rơi xuống đất. Cơn đau khiến con báo hoa vàng mất đi lý trí, điên cuồng lao về phía nàng! Lần này, nàng không còn thời gian để giật sợi dây thả lưỡi đao xuống, càng không thể nhặt lại cây trúc làm vũ khí. Chỉ còn cách dốc toàn lực bỏ chạy, tìm kiếm một thứ có thể lợi dụng để giành lại một đường sinh cơ trong cõi tử địa. Cuộc rượt đuổi này thực sự khiến tim người xem muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mấy lần suýt nữa bị tóm gọn, nàng đều nhờ đổi hướng kịp thời mà thoát thân. Tình cảnh khiến ai nấy kinh hồn bạt vía, đến thở cũng không dám mạnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương