Tất cả mọi người trên đài quan sát đều dồn ánh mắt về phía Sở Nguyệt Ly. Khi trông thấy đôi mắt nàng thản nhiên nhưng lại kiên cường đến lạ thường, trong lòng không khỏi chấn động, một cảm giác khác thường âm thầm nảy nở.

Bóng dáng nàng tuy có phần mảnh khảnh, nhưng lưng thẳng như kiếm, khiến toàn bộ ánh nhìn đều bị hấp dẫn. Đến mức không ai để ý rằng xe ngựa của Đào công công đã tiến vào sân.

Chỉ đến khi Đào công công nhấc bàn tay nhỏ nhắn, nhẹ nhàng bước xuống xe, mọi người mới như bừng tỉnh từ cơn mộng, lập tức lũ lượt rời khỏi đài quan sát, vội vàng bước đến nịnh bợ tâng bốc.

Quận chúa Quỳnh Châu ưỡn ngực tiến tới, mỗi bước đi đều khiến y phục khẽ lay động, miệng nở nụ cười, vươn tay muốn nắm lấy bàn tay của Đào công công, cười nói: “Đào công công thật là khó mời quá đi…”

Chát!