Tây Lâm Săn Trường chỉ đứng sau Hoàng Gia Săn Trường. Bình thường, đám hoàng thân quý tộc ở Đế Kinh, kẻ nào cảm thấy cuộc sống buồn chán, đều thích đến Tây Lâm Săn Trường dạo chơi một phen. Nơi này không giống như Hoàng Gia Săn Trường, không có quá nhiều quy củ ràng buộc, nhưng những loài mãnh thú và cầm điểu hiếm có thì không hề thiếu. Thậm chí, còn có mỹ nhân hầu hạ, tiểu tư tuấn tú phục dịch, cùng với trò chơi kích thích nhất – đấu thú.
Tây Lâm Săn Trường thuộc quyền sở hữu của Quận chúa Quỳnh Châu.
Những gia đình quan lại bình thường không mấy khi nhắc đến nữ nhân này, bởi vì ai cũng coi nàng là kẻ đạo đức suy đồi. Thế nhưng, những kẻ mang dòng máu hoàng thất lại rất thích lui tới làm bạn với nàng. Suy cho cùng, khắp Đế Kinh này, chỉ có chỗ của Quận chúa Quỳnh Châu mới có thể chơi đến tận cùng, chơi đến thống khoái.
Phụ thân của Quận chúa Quỳnh Châu từng chết vì cứu giá, mẫu thân nàng đau lòng quá độ mà cũng đi theo, để lại nàng một mình bơ vơ. Hoàng thượng đương nhiên phải chiếu cố nàng chu đáo, để không bị người đời gièm pha.
Thuở nhỏ, Quận chúa Quỳnh Châu được nuôi dưỡng dưới gối Thái hậu, ngay cả đám công chúa trong cung cũng không dám bắt nạt nàng. Cứ thế mà lớn lên, nàng thành một kẻ muốn làm gì thì làm, chẳng ai dám quản thúc.