Sở Nguyệt Ly theo chân Phương Táo bước vào căn phòng của nàng. Bên trong, gian phòng sạch sẽ, đơn sơ, chỉ có một mình Phương Táo ở. Phương Táo trông có vẻ rất kích động, hai tay không biết nên để đâu, luôn miệng nói: “Ngốc nha đầu, mau ngồi xuống, ngồi xuống đi… Cái đó… cái đó… ta… ta… ta gặp được người tốt rồi! Ngươi ngồi xuống trước đã, ta từ từ kể cho ngươi nghe. Sở Nguyệt Ly chợt cảm thấy mình có phần đa nghi. Trên đời này, thiện và ác vốn đối lập, nhưng đôi khi cũng dễ dàng bị lẫn lộn. Một kẻ xấu, đôi khi chỉ cần một lời nói cũng có thể cứu sống vô số người. Một kẻ tốt, đôi khi chỉ cần một hành động cũng có thể khiến người khác nhà tan cửa nát. Thiện hay ác, suy cho cùng, cũng chỉ tùy thuộc vào sự ảnh hưởng của một chuyện, một người đối với mình mà thôi. Mà chuyện chưa đến hồi kết, ai có thể dám chắc? Trong phòng Phương Táo không có bàn, nhưng có hai chiếc đệm và một chiếc kỷ nhỏ. Sở Nguyệt Ly quỳ ngồi xuống, thấy Phương Táo cũng quy củ quỳ xuống theo, sau đó tiếp tục kể: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương