Kiêu Ất lén lút đến bên ngoài Tử Đằng Các, nhẹ nhàng lật mình nhảy vào trong viện, tiến đến trước cửa sổ của Sở Nguyệt Ly, gõ vài cái, nhưng không có ai đáp lại. Hắn đành vòng sang chỗ khác, gõ cửa phòng của Đa Bảo. Bên trong vang lên tiếng Đa Bảo: “Vào đi! Kiêu Ất đẩy cửa bước vào, vừa nhìn liền thấy Đa Bảo đang quay lưng về phía mình, hai cánh tay trắng trẻo mảnh khảnh đang vung vẩy, cố gắng kéo váy, miệng còn tò mò hỏi: “Tỷ tỷ Hồng Tiêu, ngâm mình với hoa tử đằng thật sự có thể làm da dẻ thơm ngát như vậy sao? Đang nói dở, nàng chợt quay đầu lại, vừa trông thấy Kiêu Ất, đôi mắt long lanh lập tức trợn tròn! Kiêu Ất chỉ cảm thấy trước mắt lóe sáng, ngay sau đó liền lãnh trọn hai cú đấm như trời giáng. Trước mắt hắn đầy sao, đầu óc quay cuồng. Khó khăn lắm mới lấy lại chút tỉnh táo, định giải thích đôi câu, lại bị Đa Bảo tung thêm một cú đấm, giáng thẳng vào sống mũi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương