Kiêu Ất xử lý hậu sự, gom những sát thủ chưa chết hẳn lại, nghiêm hình tra khảo.

Ở bên đống lửa, Sở Nguyệt Ly lạnh mặt lau con dao găm, không nói một lời. Bạch Vân Gian tựa nghiêng vào thân cây, vươn tay nắm lấy tay Sở Nguyệt Ly, nhẹ nhàng siết một cái, để lại một nụ cười đầy ẩn ý rồi lập tức nhắm mắt, hôn mê bất tỉnh.

Mọi người kinh hãi.

Sở Nguyệt Ly vội vàng đưa tay thăm dò hơi thở của Bạch Vân Gian, giọng run rẩy:

“Vương gia! Vương gia!