Sở Nguyệt Ly giật mình kinh hãi, nhưng không phải vì bản thân mà vì nàng nhận ra Bạch Vân Gian đã xảy ra vấn đề. Nhưng Bạch Vân Gian thậm chí còn hoảng loạn hơn cả nàng! Hắn tập tễnh lao nhanh tới, giật lấy thanh đao của một sát thủ, chém gục hai người, sau đó xông đến bên cạnh Sở Nguyệt Ly, đưa tay chạm vào tóc mai nàng, giọng khàn khàn hỏi: “Nàng có bị thương không?” Khoảnh khắc ấy, Sở Nguyệt Ly cảm thấy trong lòng có gì đó đang quặn thắt. Vừa nóng rực như thiêu đốt, lại vừa tê dại đến tê tái. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương