Bảo Châu khóc đủ, nghĩ xong, ngẩng lên bắt đầu vai diễn của mình:

- Sao lại ra nông nỗi này? Anh về… khi nào? Sao không gọi cho em? Dù chúng ta… chúng ta đã chia tay… nhưng em… em không muốn anh bị thế này… Thạch Du…

Lăng Thạch Du đã biết chuyện hiểu lầm và chia tay, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Y mỉm cười, trông hiền lành vô hại một cách đáng thương:

- Anh mới về tuần trước… Bộ dạng thế này sao dám gọi. Em sẽ thương hại, miễn cưỡng tha thứ cho anh…

- Đồ ngốc! Chúng ta có thể làm bạn mà… Gia đình em chịu ơn anh… Nhân duyên giữa chúng ta đâu thể nói đứt là đứt.