Sáng thứ 2, giữa tháng tám, Bảo Châu vội vã ra khỏi nhà, đứng ở vỉa hè chờ taxi để đến điểm thi tiếng Anh.Đột nhiên, có tiếng phụ nữ gọi giật giọng:- Nghiêm Bảo Châu…Cô quay lại, thấy Tuệ Phương đang hối hả chạy tới, tay lập tức thọc vào túi xách, nắm chặt bình xịt hơi cay.Giờ cô không tin bất cứ ai. Phụ nữ xung quanh Lăng Thạch Du không kẻ nào đơn giản. Cô nếm trái đắng như vậy đủ rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương