Lăng Thạch Du từ từ ngồi dậy, nhăn mặt đau đớn, tay ôm bụng.Hắn run rẩy yếu ớt, không thể một lần ngồi thẳng, sau đó rũ xuống giường.Bảo Châu hoảng, xua xua tay ra hiệu hắn đừng cố. Dù sao cũng không nghe thấy giọng nhau, không thể nói chuyện, nằm hay ngồi khác gì.Cử động mạnh và trạng thái kích động khiến hắn bật ra một tiếng ho, lật nghiêng người sang bên.Bảo Châu kinh hãi há hốc mồm, trợn mắt nhìn Lăng Thạch Du nôn thốc nôn tháo máu đen ra sàn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương