Bảo Châu lấy điện thoại ra xem, sốt ruột đứng dạt vào tường.Y bác sĩ, người bệnh, người nhà bệnh nhân đi qua đi lại khiến cô sợ vã mồ hôi hột. Dù không ai hỏi đến nhưng nếu có người đi qua hai lần, thấy cô vẫn đứng đây, họ sẽ nghi ngờ.Bảo Châu hết giả vờ nhắn tin lại giả vờ nghe điện thoại.Mười lăm phút trôi qua mà tưởng như vô tận. Cuối cùng, vị cứu tinh cũng xuất hiện.Y mặc đồ đen bó sát, nai nịt gọn ghẽ, đi bốt đen cao cổ, đeo khẩu trang đen thay vì khẩu trang y tế. Đôi mắt lộ ra trông rất quen. Bảo Châu lập tức nhận ra đây là “vệ sĩ” từng hộ tống Lăng Thạch Du đi làm mỗi ngày. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương