Để bản thân không có thời gian nghĩ linh tinh, cô đăng ký thêm lớp học tiếng anh, tìm cách khiến mình bận rộn.

Sáng thứ ba, Bảo Châu đến bệnh viện chờ Nguỵ Lạc.

Anh ta phải đi kiểm tra lại mắt cá chân mà bố mẹ có việc về quê, không đưa đi được. Bảo Châu định tới nhà đón nhưng khi gọi điện thì Nguỵ Lạc lên taxi rồi nên cô đến trước, ngồi ở ghế đá gần cổng chờ.

Nếu không có vụ Nguỵ Lạc cứu cô, Lăng Thạch Du đánh oan anh ta, thì nỗi oán hận sẽ tăng mất kiểm soát, khiến cô cắt liên lạc với Nguỵ Lạc. Vì hai lần nói dối của Nguỵ Lạc mà cô không được ở bên cạnh bà nội khi bà hấp hối. Mâu thuẫn giữa cô và Lăng Thạch Du nảy sinh từ đó, tăng dần mỗi lần hắn va chạm với Nguỵ Lạc.

Nếu Nguỵ Lạc không nói dối, cô và Lăng Thạch Du đã không cãi nhau, cô cũng không suýt bị xe đâm. Như vậy sẽ không có chuyện Lăng Thạch Du đánh Nguỵ Lạc vỡ mắt cá, càng không có vụ hắn đến bệnh viện thăm Nguỵ Lạc, gặp cảnh cô bắt kiến cho anh mà ghen mất kiểm soát đạp người ngã khỏi xe lăn.