Vô Hoan bỗng chốc bừng tỉnh. Nhưng gương mặt Mục Ngôn đã kề sát ngay trước mắt nàng. Nàng sững người, theo phản xạ hơi lùi lại phía sau. Thế nhưng Mục Ngôn lại đưa tay ôm lấy nàng, khiến nàng không còn đường trốn thoát. Hơi thở của hắn càng lúc càng gần, là mùi hương khiến nàng an tâm, cũng là mùi hương nàng cất giấu trong lòng bấy lâu nay… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương