Ánh mắt Vô Hoan khựng lại, ngây ngẩn nhìn Mục Ngôn. Mục Ngôn tiếp tục nói: “Vô Hoan, không phải là vì đứa bé đâu, nàng hiểu không? Chỉ là nhờ có đứa bé, ta mới xác định được trong lòng nàng chí ít vẫn còn một chỗ dành cho ta. Vô Hoan cụp mi, khẽ thở dài: “Đã từng muốn gả cho chàng, lẽ nào lại không có chút tình cảm nào. Mục Ngôn thoáng sững người, nhưng sau khi hiểu ra ý nàng, không nhịn được mà nở một nụ cười rạng rỡ. “Vô Hoan, nàng nói thật sao? Mục Ngôn lại nắm lấy tay nàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương