Lạc Tiểu Bảo nói:“Vô Hoan, chuyện này… hay là ngươi nói cho tỷ tỷ biết một tiếng? Nếu có Chiến Liên Cảnh và Lạc Thiên Tuyết đứng ra giúp, mọi việc chắc chắn sẽ dễ xử lý hơn nhiều. Dù hắn với Vô Hoan có quan hệ thân thiết, nhưng dù sao cũng không phải cha mẹ ruột của nàng, những chuyện như thế này… đúng là không tiện can dự quá sâu. Vô Hoan khẽ cười, nói:“Tiểu cữu, nếu để họ biết, nhất định sẽ làm ầm lên. Đợi ta nói chuyện xong xuôi, lúc đó báo lại với họ, chắc chắn sẽ yên tâm hơn nhiều. Lạc Tiểu Bảo nghĩ một chút, thấy cũng hợp lý – làm vậy sẽ tránh để lại ấn tượng xấu về người đàn ông kia. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương