Vô Hoan nghĩ ngợi một lúc, vẫn còn có chút do dự.

Lạc Tiểu Bảo nhìn nàng, thấy kỳ lạ:“Vô Hoan, trước kia ta thấy ngươi đâu có nhiều tâm sự như vậy? Ngươi vẫn còn trẻ, có gì phải băn khoăn lo nghĩ?

Lạc Tiểu Bảo cũng từng trải không ít, tính tình lại lạc quan, luôn cảm thấy chẳng có gì là không vượt qua được.

Chỉ là Vô Hoan trước kia cũng giống hắn, vậy mà mới mấy năm đã thay đổi hẳn.

Hắn biết mấy năm nay Vô Hoan đã trải qua rất nhiều, nên càng để ý đến nàng hơn.