Chiến Liên Cảnh suýt nữa thì quên khuấy mất chuyện này. Hắn nghĩ lại, Vô Hoan vẫn luôn ở lại Thiên Lưu thành, thậm chí chưa từng quay về phủ Chiến vương, đến giờ vẫn chẳng rõ nàng đang nghĩ gì. Hắn nói:“Tâm tư con gái, chúng ta sao hiểu được. Huống chi Vô Hoan cũng không phải người bình thường, có lúc đến ta cũng chẳng hiểu nổi nó. Hơn nữa, mỗi hành động của hoàng thượng đều gây ảnh hưởng rất lớn, không thể cứ theo ý mình mà làm. Nếu thực sự cứ làm theo lòng mình, chỉ e sẽ bị người đời bàn tán là bất kính với tiên hoàng, cũng là chuyện khó xử. Nghê Thái sư gật đầu, mang theo vài phần u sầu:“Đúng vậy, thật sự quá khó rồi. “Cho nên, chuyện của bọn trẻ, cứ để bọn chúng tự quyết đi. – Chiến Liên Cảnh nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương