Đêm đó, Vô Hoan không sao chợp mắt. Những ngày gần đây, nàng luôn cẩn trọng đề phòng, vậy mà cũng chưa từng cảm thấy khó chịu đến thế. Nghĩ kỹ lại, vẫn là bị chữ “tình trói buộc mà thôi. Trời còn chưa sáng, Vô Hoan đã rời đi trước. Nàng để lại một phong thư, Thanh Phong vẫn chưa bị bắt, nàng tất nhiên còn việc phải làm. Chiến Liên Cảnh và Lạc Thiên Tuyết thì không còn lo lắng nhiều nữa – Vô Hoan đã an toàn, vậy là đủ rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương