Thanh kiếm ấy gần như phá nát hồn phách của Thanh Phong, nội lực trong người hắn lập tức tuột dốc dữ dội!

Một thanh kiếm bình thường căn bản không thể có hiệu quả như thế! Vô Hoan đã phải hao tốn bao nhiêu tâm huyết mới có thể rèn nên thứ như vậy?!

Cuối cùng nàng cũng thở phào một hơi — thanh kiếm này có một giọt máu của nàng, vì thế nó có linh tính, cảm nhận được nàng gặp nguy hiểm liền bay tới.

Dù còn chưa rèn hoàn chỉnh, đã có được uy lực đến vậy, ít nhiều cũng khiến nàng cảm thấy được an ủi.

Ngón tay nàng khẽ động — thanh kiếm tự mình bay ngược về, trở lại trong tay nàng.