Sắc mặt của Thanh Phong vẫn nhàn nhạt, dáng vẻ lạnh lùng như thường.

Lúc này Diêm Vương đã chỉ còn lại một hơi thở mong manh, vì vậy mới dốc hết sức làm một trận cuối cùng.

Nhưng Thanh Phong chỉ nói một câu:“Thế nhưng ngươi cũng biết, ta vốn không muốn giết ngươi.

Diêm Vương nở nụ cười lạnh trên khuôn mặt tuyệt sắc, gần như không thể tự kìm chế.

Nàng nói:“Thanh Phong, ngươi thật nực cười. Ngươi làm vậy, chẳng lẽ ta còn có thể sống sao?