Vân Thái hậu lúc này cũng lo lắng đến cực độ. Dù hiện tại nước Mục bề ngoài có vẻ quốc thái dân an, nhưng bên trong vẫn tiềm ẩn nhiều nguy cơ.

Mục Ngôn tuy không phải con ruột của bà, nhưng dù sao cũng là đế vương một nước. Chính vì lòng bao dung của Mục Ngôn mà bà mới có thể an ổn ngồi vững ngôi Thái hậu. Nay hắn mất tích, bà sao có thể không sốt ruột cho được?

Bà giận dữ quát: “Đám nô tài các ngươi, mắt mù cả rồi chắc?! Hoàng thượng đi đâu mà các ngươi cũng không biết?! Không ai theo hầu ngự giá à?!

Tổng quản thái giám lập tức quỳ sụp xuống, thân người run lên khe khẽ.

Nếu như Mục Ngôn xảy ra chuyện, mạng của bọn họ cũng chẳng giữ nổi.