Thanh Phong rất nhanh đã đưa Vô Hoan trở về Phiêu Hương sơn trang. May thay, Vô Hoan chỉ là tự làm mình tổn thương, không thể vận công mà thôi. Chỉ cần truyền cho nàng một ít nội lực, thì không còn gì đáng ngại. Hơn nữa thể chất của Vô Hoan vốn cũng không tệ, nên chẳng bao lâu sau, nàng đã tỉnh lại. Chỉ là vừa mới mở mắt, nàng đã trừng mắt lườm Thanh Phong một cái, sau đó liền quay mặt đi, chẳng thèm nhìn hắn thêm lần nào nữa. Thanh Phong khẽ nhíu mày, trong lòng như quay lại những ngày xưa, khi Vô Hoan còn oán hận hắn. Tim hắn bất giác hoảng hốt, bỗng nhiên cảm thấy bản thân đã sai đến không thể tha thứ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương