Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, liền nói: “Sớm biết nàng sẽ quên, nên ta đã chuẩn bị thay nàng rồi.

Hắn như biến hóa ra trò, lấy từ trong tay áo một chiếc hộp nhỏ. Chiếc hộp ấy được khảm vàng óng ánh, vừa cao quý vừa chói mắt.

Vô Hoan liền mỉm cười, nâng niu chiếc hộp, hỏi: “Trong này là gì vậy?

“Chắc chắn không để nàng thất lễ là được rồi. Thanh Phong nói xong, liền thúc giục nàng tiếp tục đi về phía trước.

Vô Hoan cũng không hỏi nhiều nữa, có quà là tốt rồi, chẳng đến mức tay không, tính toán gì cho mệt.