Lạc Thiên Tuyết tức giận không thôi — Vô Hoan là con gái nàng, vậy mà Thanh Phong lại dám ngăn cản thế này! Nàng còn cẩn thận nấu cháo gà định mang đến cho Vô Hoan ăn khuya. Thanh Phong vẫn lạnh nhạt từ chối:“Buổi tối tốt nhất không nên ăn gì. Hơn nữa, Vô Hoan hiện cũng đã ngủ rồi. Lạc Thiên Tuyết trừng mắt nhìn hắn:“Vô Hoan sao lại ngủ sớm vậy được? Thanh Phong, rốt cuộc ngươi đã giở trò gì?! Thanh Phong chỉ ngẩng đầu, chẳng thèm đáp lời. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương