Rõ ràng, trí nhớ của Vô Hoan giờ đang dần suy giảm, rất nhiều chuyện nàng gần như đã quên sạch. Thanh Phong rất hài lòng với kết quả này. Hắn dẫn Vô Hoan đến đây cũng chỉ vì mục đích này — điều hắn lo sợ nhất là nàng không đến. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều diễn ra đúng như hắn mong muốn... Nhưng cùng lúc, Vô Hoan lại trở nên rất hay buồn ngủ. Trời vừa sập tối, nàng đã liên tục ngáp, buồn ngủ không chịu được. Đó là di chứng, Thanh Phong hiểu điều đó nên cũng mặc nàng ngủ yên. Lúc này hắn chăm sóc nàng, cảm thấy nàng như đứa trẻ ngày trước, tâm tính hồn nhiên, ngây ngô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương