Thanh Phong vừa nhìn thấy sắc mặt nàng, mọi cơn tức giận đều tan biến. Người mà hắn nhung nhớ suốt mười năm qua… sao hắn có thể giận nàng được chứ? Hắn bước vào, nói: “Ta chỉ sợ nàng đói nên mới mang chút đồ đến. Nếu còn không ăn, e là thân thể nàng chịu không nổi nữa. Ánh mắt Vô Hoan liếc qua đĩa điểm tâm — món nào cũng tinh xảo, đẹp mắt. Nàng quay đầu đi: “Cứ để đó đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương