Lòng Chiến Liên Cảnh lúc này… không thể nói là đau bao nhiêu cho đủ. Còn Lạc Thiên Tuyết thì vẫn luôn tránh mặt, chẳng qua là không muốn để Vô Hoan nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của mình. Mãi đến giờ bà mới bước ra. Bà khẽ nói: “A Cảnh, Vô Hoan bây giờ đã lớn rồi, có những chuyện… nó có thể tự quyết định. Chiến Liên Cảnh quay đầu nhìn bà, giọng trầm thấp: “Ta hận không thể đem Thanh Phong lăng trì tứ mã! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương