Thanh Phong dường như không nghe thấy gì, vẫn giữ dáng vẻ hung hãn ấy, mà mục tiêu của hắn chính là Mục Ngôn – hắn nhất quyết muốn Mục Ngôn phải chết!

Vô Hoan đứng chắn trước Mục Ngôn, đương nhiên là muốn thay hắn cản hết mọi hiểm nguy!

Mục Ngôn cố gắng giữ vững tâm mạch, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, thấy sắc mặt Vô Hoan càng lúc càng tái nhợt thì hoảng hốt vô cùng: “Quận chúa! Đừng chắn cho ta nữa!

“Làm sao được? Ta sẽ không để ngươi chết! Nếu ngươi chết, ta sẽ áy náy cả đời! Vô Hoan nói xong liền tiếp tục vận công, tử hồn trong tay nàng vẫn không ngừng phát ra ánh sáng chói lòa!

May mà điện vàng này xây chắc chắn, nếu không đã sớm sụp đổ rồi!