Mục Ngôn không dám cử động, sợ người kia bất ngờ ra tay thì e là mình không còn sống nổi. Ngay sau đó, người nọ lại lên tiếng:“Nghe nói ngươi sắp đại hôn, nên đến đây… muốn ngươi… Mục Ngôn nhíu mày: “Muốn ta làm gì? “Tốt nhất… là ngươi đừng cưới. Nếu không, ta sẽ khiến ngươi biến mất — như vậy thì tốt hơn nhiều. Người kia nói. Mục Ngôn giật mình — kẻ này đến để uy hiếp hắn? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương