Trình thị đấu đá trong cung bao nhiêu năm, nhưng chưa từng thấy ánh mắt nào như ánh mắt ấy. Sắc mặt bà ta trắng bệch như tro tàn, không thốt nổi một lời. Ngay lúc ấy, bên dưới, Mục Ngôn gọi lớn: “Quận chúa! Vô Hoan như bừng tỉnh, ánh mắt cũng trở nên trong trẻo hơn nhiều. Nàng không để tâm tới Hiền phi nữa, bước tới bên cửa sổ, trông thấy vẻ mặt lo lắng của Mục Ngôn, lòng nàng bất giác ấm lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương