Thanh Thủy bang là một thế lực không nhỏ, đệ tử có đến hai ba trăm người, lại còn làm không ít chuyện làm ăn. Dân chúng quanh vùng đều e sợ Thanh Thủy bang, có lúc bị bọn họ làm khó dễ cũng chỉ đành cắn răng nhẫn nhịn. Mục Ngôn muốn nói: cứ xông vào bắt người là được rồi. Vô Hoan chớp mắt, nói: “Hay là ngươi đi? “Ta đi kiểu gì? Mục Ngôn trừng nàng một cái, “Luận võ công, dĩ nhiên là ngươi đi, ngươi ra tay một chiêu là xong rồi. Vô Hoan bật cười khúc khích: “Vậy nếu không có ta thì sao? Chẳng lẽ không làm gì được? Giờ phong thanh căng như vậy, họ Trình chắc chắn không dễ gì lộ mặt, muốn bắt thì phải xông vào tận trong Thanh Thủy bang. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương