Ban đầu, Tam công chúa vẫn phi nước đại hăng hái dẫn đầu, nhưng cảnh tượng ấy không kéo dài được bao lâu thì đã có người đuổi kịp. Tam công chúa lập tức nóng nảy, vung roi giục ngựa liên tục, vừa thúc vừa gọi:“Nhanh lên! Nhanh nữa lên! Vô Hoan đi bên cạnh chỉ lắc đầu cười, cũng may nàng vốn không tranh đua, cứ thản nhiên thong thả. Mục Hoàn ban đầu vốn định giành hạng nhất, nhưng nghĩ lại thấy việc nhân cơ hội tiếp cận Vô Hoan mới là quan trọng, nên liền từ bỏ ý định. Hắn giảm tốc độ, điều khiển ngựa chạy ngang hàng với Vô Hoan. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương