Mục Hoàn liền hỏi:“Thưa mẫu phi, vậy chúng ta phải làm sao? Không thể cứ ngồi yên chờ chết được! Nếu phụ hoàng bắt đầu coi trọng hắn, chẳng phải sẽ khiến hắn đắc ý sao?! Thân phận hắn thấp hèn, căn bản không xứng để tranh với nhi thần!

Hiền phi hừ một tiếng rồi nói:“Ban đầu chúng ta còn có thể dùng thân phận của hắn để làm bài, nhưng giờ hắn đã thành nghĩa tử của Vân Quý phi, trong mắt người ngoài cũng không còn là xuất thân thấp hèn nữa rồi. Vân Quý phi xưa nay vốn không cam chịu, chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để nâng đỡ Mục Ngôn lên cao.

Nói tới đây, sắc mặt bà ta đầy bất mãn.

Bà nhấp một ngụm trà, nhưng trong lòng tức tối đến mức cảm thấy vị trà cũng đắng ngắt.

Bà hừ lạnh, nói tiếp:“Xem ra chúng ta cũng phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn, không thể để cho bọn họ đạt được mục đích.