Vô Hoan siết chặt nắm tay, trong lòng ngày càng bất an.

Nàng từng thử đi tìm kẻ quái nhân kia, đáng tiếc, hắn dường như đã bốc hơi khỏi nhân gian, chẳng để lại chút dấu vết nào. Vô Hoan khi ấy cũng đành gác chuyện sang một bên, nhưng giờ nhớ lại, trong lòng lại thấy lạnh buốt.

Thành Thiên Lưu hôm nay, khắp nơi tràn ngập tiếng reo vui, bởi Thiên Cung đã không còn gây được uy hiếp, tự nhiên chẳng còn điều gì đáng lo.

Vô Hoan lại nghĩ đến quái nhân kia, người đã trăm phương nghìn kế muốn hủy diệt Thiên Cung. Nàng thật sự không hiểu, hắn và Thiên Cung rốt cuộc có thâm thù đại hận gì?

Nàng hỏi Đoan Mộc Phong Vân, nhưng y chỉ đáp: “Chuyện của Thiên Cung xưa nay vốn bí mật, chúng ta sao có thể biết rõ được? Huống hồ nếu người ấy thật sự có bản lĩnh ấy, sao không trực tiếp hủy luôn Thiên Cung đi? Đến nông nỗi hôm nay, chẳng qua cũng là thiên mệnh thôi, ai mà đoán được.